Nguyễn Thụy Kha

nguyenthuykha.wordpress.com

  • NGUYỄN THỤY KHA

    Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
    Rơi cơn mưa ban trưa
    Chợt thấy mình tách làm hai nửa
    Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa...

  • Quản trị

  • RSS Hội Ngộ Văn Chương

    • NGUYỄN KHẮC PHỤC: ĐÊM ẤY Tháng Mười Một 26, 2016
      NTT: Nhớ một đêm mưa, tôi đang ở 65 Nguyễn Du thì Nguyễn Khắc Phục tạt qua uống rượu. Ngà ngà say, Phục xin tờ giấy để viết. Một lát sau Phục bảo: Tôi viết bài thơ tặng ông. Rồi … Đọc tiếp →
    • CON SÔNG HUYỀN THOẠI Tháng Mười Một 21, 2016
      (Thơ: Nguyễn Trọng Tạo – Trình bày: Hoàng Hằng) CON SÔNG HUYỀN THOẠI con sông mình hạc xương mai vàng son in bóng đền đài hoa khôi đến đây tôi gửi bóng tôi vớt lên thì vỡ, tan rồi lại … Đọc tiếp →
    • NƠI ANH KHÔNG THỂ TỚI Tháng Mười Một 16, 2016
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Phụ nữ thường thiên về thơ tình yêu, cũng là chuyện thường tình, vì tình yêu thường khởi ra từ phụ nữ. Chả thế mà trong lĩnh vực thơ ca, đối tượng của nhà thơ được gọi … Đọc tiếp →
    • HOÀNG CẦM – ÔNG HOÀNG THƠ TÌNH VÀ CHUYỆN ÍT BIẾT Tháng Mười Một 13, 2016
      NGUYỄN TRỌNG TẠO 1. “Ông Hoàng thơ tình” của tôi… Một người lính đẹp trai da trắng môi đỏ, hào hoa và tài hoa. Một giọng ngâm thơ thánh thót “oanh vàng Kinh Bắc”. Một nhà thơ đáng danh Thi … Đọc tiếp →
    • ĐAM MÊ CÓ TÊN LÀ LAN THANH Tháng Mười Một 10, 2016
      Nhân hội thảo thơ của cặp đôi vợ chồng nhà thơ Nguyễn Đình Ảnh và Lan Thanh 12.11.2016: NGUYỄN TRỌNG TẠO Tôi quen thân với nhiều nhà thơ miền Đất Tổ sống ở Hà Nội, nhưng những nhà thơ hoạt … Đọc tiếp →
    • THƠ namkau – MỘT HÌNH THỨC, CÓ THỂ Tháng Mười Một 10, 2016
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Việc cách tân hình thức đối với văn học là vô cùng quan trọng. Quá khứ đã tạo ra những hình thức ổn định, nhưng cũng nên nhớ rằng trước khi nó được tạo ra, vốn là … Đọc tiếp →
    • TỔNG THỐNG Tháng Mười Một 10, 2016
      NGUYỄN TRỌNG TẠO TỔNG THỐNG Đã qua thời lãnh tụ Thời bây giờ chém gió lại thành công Những chính khách tiền Những tổng thống bất ngôn nói đi rồi nói lại Những sửa sai không ai có tội Nhân … Đọc tiếp →
    • NGUYỄN KHẮC THẠCH – NHỊP THƠ ĐÁ VỠ Tháng Mười Một 8, 2016
      NGUYỄN TRỌNG TẠO Nguyễn Khắc Thạch Rắn như đá và lầm lì như đá. Đen như đá đen và rực rỡ như kim cương, hồng ngọc. Tôi đã gặp những núi đá khổng lồ sừng sững và những viên đá … Đọc tiếp →
    • CỔNG LÀNG Tháng Mười Một 6, 2016
      Video Clip Ca khúc mới: TRỐNG HỘI CỔNG LÀNG Nhạc: NGUYỄN TRỌNG TẠO – Lời: Phỏng thơ TRƯỜNG VŨ – Ca sỹ: VIẾT NGUYỄN – Đạo diễn: SỸ KHOA. Xem tại đây ! http://vtvgo.vn/ts/808851 VỀ CA KHÚC MỚI “TRỐNG HỘI … Đọc tiếp →
    • HÁT VÍ GIẶM TRONG MÙA LŨ LỚN Tháng Mười Một 1, 2016
      BTC Đó là sáng kiến của Hội đồng hương Nghệ An tại Hà Nội. Hát để nhớ thương quê hương Nghệ Tĩnh đã và đang ngập chìm trong mùa lũ lớn. Hát để tôn vinh một sinh hoạt dân gian … Đọc tiếp →

BIỆT TRĂM NĂM (3. BIỆT DỊ NHÂN)

Posted by hienan on Tháng Bảy 12, 2007

III

BIỆT DỊ NHÂN

 

 

1.      Người ơi dù năm tháng

2.      Quy Hoà

3.      Hư vô

4.      Xê dịch

5.      Cố nhân ơi

6.      Tia sáng chếch

7.      Nhảy dù vào bầu trời

8.      Giai điệu lạc

9.      Giống cơn mơ

10.  Rock Sông Cầu

11.  Dư ảnh

12.  Một cô đơn qua đi

13.  Tháng chạp vừa trở lại

14.  Ma nơ canh

15.  Nụ cười cuối cùng

16.  TInh dầu

17.  Cảng và anh

18.  Bùi Giáng

19.  Người sinh giờ chúa

20.  Cõi đồng đội

 

 

 

 

NGƯỜI ƠI DÙ NĂM THÁNG

 

Tình yêu như người lính

Vắng xa lâu trở về

Mấy hôm nay xao xuyến

Dáng dịu dàng xưa kia

 

Bối rối bên nhau đi

Thì thầm bao câu chuyện

Chỉ riêng niềm si mê

Thì nói bằng im lặng

 

Người ơi dù năm tháng

Tuổi tác và lạnh lùng

Xin thêm một lần nắng

Bừng lên như đã từng …

 

 

 

 

QUY HOÀ

 

 

Bên tu viện mùa thu cây thay lá

lửa đống lá khô thắp sáng chiều tàn

O

họ đang ném từng mảnh mình xuống đất

khắp thân thể bông băng trắng toát

O

Quy Hoà xnah biển hát người *

tôi thương hại ai hay ai đang thương tôi

O

Rơi rụng dần mình mất mình từng mảnh nhỏ

những người ấy có một Hàn Mặc Tử.

 

 

 

 

 

HƯ VÔ

 

 

Không phải “Hư vô” – bài thơ của anh

mà là sự thật

anh nằm im một người dân lành

sau khi viết “Trong thơ cần uyên bác “

O

chiếc com – măng – ca tàng đợi ngoài nhà xác

Không nỡ để anh gày. Bạn gái thoa phấn lên mặt anh

chắc chắn điều này nah không bao giờ thích

như không thích những câu thơ diêm dúa, điểm trang

O

anh hồng hào hơn trong lễ tang

đau đến thế nào trước khi tim ngừng đập

yêu nghệ thuật anh chết như nghệ thuật

viên mãn như một giấc ngủ âm thầm

O

hoa bao nhiêu chiều Văn Điển rưng rưng

cả Hà Nội tiễn anh những con đường buốt lạnh

ai đọc thơ anh lúc lòng cay đắng

tìm bao nhiêu lời an ủi cho vừa

O

chỉ quen nhìn anh đứng đọc thơ

và chỉ đôi khi ngồi cạn chén

lần đầu nhìn anh nầm ngủ yên đồng vắng

lại là khi vĩnh viễn mất anh

O

đêm cuối đông hư ảo sương trắng

những mái phố nhấp nhô thấp thoáng

ngỡ những câu thơ anh văng vẳng

nơi đôi lứa nông nàn giữa những chiếc hôn.

 

Khóc Xuân Diệu

Cuối 1985

 

 

 

 

XÊ DỊCH

 

 

Khi dân Việt vẫn thích ở làng

thì ông xê dịch

 

O

 

Khi làm việc khác dễ hơn nghề văn

ông đã viết

 

O

 

Khi dân An Nam chưa hề biết kịch

ông đã đóng phim

 

O

 

Khi sống khó hơn chết

ông đã sống ngang tàng

 

O

 

Khi đất nước quá nhiều nhà văn

ông dừng bút họa chăng viết ít

 

O

 

Khi cuộc đời nhiều tháng năm giống kịch

đùa cợt sao mà ông lại đóng phim

 

O

Có khi sự lặp lại này là điểm gở chăng

buổi ốngay đến không hề biết

 

O

Xứ sở bắt đầu vui bắt đầu chuyển nhịp

tiếc quá … không hiểu vì lẽ gì ông đã chết.

 

Khóc Nguyễn Tuân

1987

 

CỐ NHÂN

 

Ba năm nồng nàn mười bảy năm vắng cách

Cố nhân ơi! anh chờ phút giay này

hai mươi năm thật dài

mà ngắn trong chốc lát

bản án tử hình cuộc tình đầu đã đọc

thực lòng cả hai ta ai muốn thế đâu

gặp lại nhau vĩnh viễn xa nhau

vĩnh viễn thành người dưng, khách lạ

 

ª

 

ta tạt vào vòm lá

có gì buồn hơn mùa hè

tiếng ve

tiếng xì hơi quả bóng tròn trái đất

tiếng mưa ngập lối đi

ta nhìn nhau lặng ngắt

như chưa hề quen như chưa hề yêu

ta nhìn nhau đau lâu

không ai nỡ lật ra dẫu một trang kỷ niệm

sợ xót xa như muối xát như bào

làm sao còn lãng mạn

Em cuống cuồng chạy chợ ngược xuôi

anh cũng chẳng khác chi lưng cúi gập vào đời

mỗi người bị cuốn đi trong vòng quay cuồn cuộn

mấy mộng mị cũng dần dần rơi rụng

ráo hoảnh rồi những giọt tình xưa

ráo hoảnh chẳng còn tiếc thương gì nữa

 

ª

 

thôi vĩnh biệt người tình đầu nức nở

biết làm sao cố nhân?

chia tay nhau cuộc tình chầm chậm chui đầu vào thòng lọng

cuộc sống ngặt nghèo là người thi hành án

hai mươi năm khắc khoải chờ thương…

T IA SÁNG CHẾCH

 

Nhớ một đêm xưa đèn nhấp nháy như sao

Trường Sơn đông xôn xao nẻo vào

em gái quân y ngồi bên tôi rất lạ

đêm sau mùa xuân giặc vừa ngừng bắn phá

 

~

 

hiện lên một góc trời nhấp nhoá

ngoặt xa xa tia sáng nhỏ hằn lên

như mắt ai mờ ảo ánh đêm đen

em gái reo thầm } Sao chổi Cô Hu Tếch ~

 

~

 

tôi nói với em đó là tia sáng chếch

hắt lên từ cua gập con đường

tia sáng ngọn đèn trạm chỉ huy giao thông

ngọn hải đăng đại dương cây lá

 

~

 

sao chổi bay ánh sáng tan nhanh quá

tia sáng chếch chưa vắng mặt đêm nào

suốt một thời bom đạn trút trên cao

suốt một thời Trường Sơn gay góc

 

~

em biết đâu em cũng là tia sáng chếch

đêm ấy đang soi rọi hồn tôi

và rong ruổi chiến trường chiếu sáng khắp mọi nơi

trên thương tật giữa những cơn sốt rét

 

~

em gái hôm nay tên đã thành bia khắc

chiến tranh qua lâu lúc nhớ lúc quên

chặng xóc nảy rẽ Huế lúc nhá nhem

tôi chợt thấy đâu đây một tia sáng chếch …

 

NHẢY DÙ VÀO BẦU TRỜI

Khóc Phan Lạc Hoa

Thế là mày nhảy dù vào bầu trời

bầu trời xanh lời hát

chẳng kìm được  như cảm hứng, mày ơi!

cuộc nhảy dù không tính trước

cuộc nhảy dù không tập dượt

bằng sợi dây vô tình

sợi dây an toàn rạp xiếc

š

tao đi heo may về không biết

nhớ mày nhìn trời mây

nghe trẻ con và người phu ba gác

hát tình yêu giai điệu của mây

âm nhạc mạnh hơn những kìm ném tháng ngày

tao đi ứa nước mắt

lần đầu tiên vì một người,tao khóc

bầu trời xanh hinh fnhư khóc cùng tao

“mưa màu thu nặng nhiều nỗi nhớ

mưa mùa thu gởi mùa hạ trước rồi …”

š

thế là mày nahỷ dù vào bầu trời

không một lời nhắn hẹn

bầu trời ngắn dài sóng điệu

bài ca mày đắm đuối không nguôi

khôn nguôi trong lòng người chân thật

chắc mày đang bay cùng bài ca

giữa bầu trời tử vi

lần giữa thiên thể

lần giữa những ngôi sao xanh

nhìn trái đất long lanh giọt rượu

chúng tao sáy thương mày

chúng tao cạn nhớ mày …

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

GIAI ĐIỆU MÀU LẠC

Khóc Tưởng

 

 

Những đường nét toà nhà

ngân nga không gian một gian điệu nhạc

mày đã say chưa

sao không về đây khuya khoắt

O

sao không còn bên nhau cười khóc

cái thời nghẹn ngào

chỉ còn khói hương vẽ một đườgn thơm ngạt

thắt cắt tim tao

O

đang cuộc vui mày bỏ đi đâu

giai điệu chợt lạc sang cõi khác

thôi thì cứ nâng lên ngây ngất

cần gì mai sau

 

 

 

 

 

GIỐNG CƠN MƠ

Khóc Dậu

 

Giống cơn mơ ập và giấc ngủ

tỉnh ra không nhớ nước

O

em thoáng cho anh một chút yêu đương

rồi nhẹ bay làn bụi trên đường

O

ta ở qua đời vẽ vội vài mưa nắng

tắt lẹ làng vụt biến như không

 

 

 

 

 

 

ROCK SÔNG CẦU

 

Chảy sắp hết bài ca

vẫn lơ thơ lơ thơ

sông Cầu đôi bờ dốc đứng

O

người thương binh cụt một cánh tay ngôi lặng im như quán

cây cầu treo như gắn vào anh như tay anh vươn nối đôi bờ

ta đi ngỡ đi trên mất mát đời anh

chòng chành quá vãng chiến tranh

O

ta đi tưởng đi ngang một làn quan họ

nức nở mối tình nào ngang trái đắm dáy sông

đung đưa nghe một nỗi

O

vội ghé quán ghé vào mảnh đời anh

chụm đầu châm điếu thuốc chốn

khói gợn bao tưởng tượng

đời lính lắm gian truân

O

người thương binh vẫn ngồi im và cây cầu vẫn rung rinh

đáy sâu sông Cầu vẫn chảy

có gì nhẫn nại bằng đời mình đời sông

đã khi nào cất tiếng ?

O

chợt cây cầu như cánh tay anh thu lại

nắm chắt máy đồng tiền ít ỏi

và quán nhỏ như một người ăn xin ít nói

vọt lên một nhịp rock sông Cầu.

 

 

 

 

DƯ ẢNH

Nhớ Trần Vũ Mai

 

Những cuộc rượu bây giờ không có mày

không cuộc rượu nào là không có mày

O

cú ngồi xuống là thấy thừa một chỗ

nhưng chỉ một lát sau thì lại đủ đầy

ai một góc nào vừa nhắc đến tên mày

rồi tất cả lại không kìm nổi nữa

O

cứ ngồi xuống là thấy thiếu một chỗ

thu xếp dần khi rượu đã đắm men

mày vẫn uống hình như chia thứ ba rồi nhỉ

lại bắt đầu nhăng cuội vẽ linh tinh

O

một người là gì giữa Sài Gòn đông chen

nhưng đấy là Mai – Trần Vũ Mai – thằng bạn

mất mát là gì giữa đặc nghẹn đời sống

nhưng Mai là thi sĩ chẳng đùa đầu

O

Vắng mày

chúng tao uống rồi trách nhau

chúng tao uống rồi mắng nhau

chúng tao uống rồi tát nhau

rồi cùng ôm mặt khóc

O

những cuộc rượu bây giờ vĩnh viễn ra vắng mày

không cuộc rượu nào khuất được dáng mày.

 

 

 

 

MỘT CÔ ĐƠN QUA ĐI

Xót thương Định Nguyễn

 

Đám tang không một nước mắt

đám tang không khăn tang

xót thương mưng vết cắt

chót một ngày lang thang

 

Một mê muội qua đi

một thời yêu qua đi

một đời rượu qua đi

một cô đơn qua đi

 

Số phận anh đã chọn

kẻ đào huyệt chôn anh

số phận anh đã chọn

người tới huyệt đưa anh

 

Những quán rượu mỏi mệt

trong say vĩnh biệt anh

lửa nến sót đáy huyệt

gặp rượu buồn cháy xanh

 

Bạn bè đủ đầy quanh

hoa cũng vừa kín mộ

thôi cụng ly lần nữa

rồi ngước nhình thu vàng.

 

 

THÁNG CHẠP VỪA TRỞ LẠI …

 

Người ra đi tháng chạp vừa trở lại

Bơ vơ ngã ba

Cúc đại đoá vàng một buồn rời rợi

Người ra đi dùng dằng chưa xa

 

Người ra đi hoá thân đứng kia

Cái ngã ba suốt đời bám trụ

Chỉ lối những cách tân vượt qua cửa tử

Nhận về mình riêng bao xót xa

 

Vẫn biết đấy lối tìm về nhà

Sao vẫn tiếc một cái gì có thể

Hơn thế nữa những tháng năm trần thế

Tiếc mà chi thôi tiếc mà chi …

 

 

 

 

 

MANƠCANH DI ĐỘNG

 

 

Giống như một bức tượng đồng di động

em gái đi đôi khi mỉm cười

giống nỗi đau từ trong thăm thẳm

đột ngột bước vào đời

O

bật ra giữa những lấn chen đủ mọi loại người

em cứ đi trần truồng thành tiếng nói

em không cố ý gì sao lòng tôi nhức nhói

lần đầu tiên tôi nghe được lời này

O

những lời tưởng chôn chặt bấy nay

tưởng chết mạng theo bỗng tuân trào gay gắt

những lời giấu che không dám thốt bấy nay

giờ trụi trơ đối mặt

O

người mầu ơi ! uất ức nào đẩy em tới mất trí

sao em không đứng dịu dàng trước khung vải trắng tinh

mà cứ quyết liệt đi như báo trước điều gì

O

xin có thêm dáng khoẻ như thân em trong phòng triển lãm

sau lặng câm bao nhiêu năm tháng.

 

 

 

 

 

 

NỤ CƯỜI CUỐI CÙNG

 

Chị cười

rồi hôn con lâu lâu

ghi vào mình lần cuối

cười trên môi toàn thân là tiếng khóc

sau giây phút này chị sẽ xa con

 

ôi đứa con chị từng đặt niềm tin

nó sẽ – dù đẻ non – vẫn lớn lên kháu khỉnh

theo lơì chị làm ra, nó thành người tài giỏi

đứa con bây giờ ốm nhách trên tay

 

ôi đứa con như khát vọng mê say

chị hằng theo đuổi

giờ vậy chỉ là dối gian là đói

đứa con gầy nheo thành qủa bấy nay

 

thiếu thì cả tháng ba đâu thiếu một ngày

những đứa con không cách gì nuôi thì đành dằn lòng

bán gạn

nó sẽ lớn lên trong vòng ta y khác

và biết đâu … nghĩ dại cũng đành

 

chị lại cười … như tự diễu cợt mình

nhớ giấc mơ ngây thơ ngày thai nghén

giấc mơ tan sự thật như nhát chém

hết dùng dằng hai tay trắng cô đơn

 

5 -1988

 

 

 

 

 

TINH DẦU

tặng anh XH

 

Hương tinh dầu nằng nặng

Đêm Đà Lạt sương đêm nửa vầng trăng

Thơm từng ngón tay âm điệu dương cầm

Ở xa ấy đèn như trời sao lộn ngược

 

Lộn ngược cuộc đời

Cái thật thua cái giả

Lộn ngược cuộc đời

Cái thiện thua cái ác

Anh lặng lẽ chưng cất

Ngôn từ thành câu thơ cho em

 

Anh lặng lẽ chưng cất

Đắng cay phận người …

 

 

 

 

 

CẢNG VÀ ANH

 

 

Những bãi cỏ ngút trời, những con tàu chen chúc

Cảng tấp nập và anh cô đơn

Cảng ồn ã mà anh có lúc

Ngỡ mình được đúc bằng hư không

 

Công việc bề bộn, những cuộc vui tới cùng

Cố lấp đi trong anh trống trải

Không sao gắn hàn một vết thương như vậy

Một vết thương dành cho chính con người

 

Như mùa xuân dnàh cho chính cuộc đời

Vừa trườn qua những ngày đông lạnh ngắt

Anh đã sống lộn trái mình gay gắt

Tóc bạc nhanh nhoà mọi ưu tư

 

Thị Nại ôm anh vòng tay núi ngẩn ngơ

Búa máy đóng cọc sâu vào lòng biển

Bờ đá nhích dần, cảng mở ra chầm chậm

Xuân chàn về, cô đơn ra khơi …

 

 

 

 

 

NGƯỜI SINH GIỜ CHÚA

Kính biệt cha

 

Người chầm chậm tắt dần một ngọn lửa tinh tường

không đốt cháy chỉ hồn nhiên soi sáng

sinh giờ chúa, người hiền như nắng

ngày Noel văng vẳng Thánh ca

 

Người đi qua bao thế hệ học trò

biển vẫn sóng mà người bình an lạ

khuya khoắt đắp chăn, ghép màu giấc ngủ

những đứa con máu thịt gửi co đời

 

Người là vết đau gần nhất mặt trời

gần đến nỗi chẳng còn nhức nhói

Người là người thầy sạch thanh chiếu dọi

sống ở trên những lời giảng ban mai

 

Con sinh ra chiến trận dặm dài

ngày được bên Người ngày Người bước xuống

một thế kỷ chút khỏi đôi vai

chợt lắng dịu dàng Người ngả bóng

 

Ngày chuyển cõi ngày bàng hoàng lên mộng

Người lịm chìm viên mãn thảnh thơi

khắc lại vết đau gần nhất mặt trời

câu kinh nguyện quả tim còn ứa lệ.

 

 

 

 

 

CÕI ĐỒNG ĐỘI

 

 

I

Buổi sáng hăm hở vòng vượt dốc đồi

Khe núi đường lầy chòng chành cầu tre

Sông Cầu xanh veo

Thở gấp chồn chân, mồ hôi áo ướt

Trước nhà đồng đội cũ

Vắng teo.

 

Chỉ gặp trống vắng bề bộn sân quê

chỉ gặp một gia đình thiếu bàn tay người vợ

chỉ gặp trong nồi leò tèo đôi khúc sắn bữa trưa

chỉ gặp bốn đứa con mắt tròn thơ dại

 

Anh đã nhập ngũ bằng giọng hát vui và bài tấu nói

và trở về với bệnh hen kinh niên

số phận đè nặng anh bây giờ là người chồng chết vợ

sau vinh quang là ba đứa con đói ăn

 

Tôi bước lên mặt chạm mái tranh

lòng rưng rưng một niềm đồng đội

 

II

Gọi rối lên chủ nhà nhào ra cửa

a! … thế thôi .Rồi lặng lẽ nắm tay

có gì nói nhiều hơn mặt gặp mặt đây

rồi lai rai lai rai mấy đứa

 

Không gì nhấp nháp ngon bằng ngày quá khứ

sao tươi nguyên cái thủa… người ơi

Chuyện có đứa con sau đêm vợ lên thăm chồng

Cùng náu dưới hầm tránh B.52

Chuyện… những chuyện nén lâu ngày tràn ứa

Đứa con bây giờ đã là chàng thanh niên ngượng ngùng đứng đó.

đồng đội cũ của tôi gương mặt đã hao gầy

không thiếu tiện nghi mà đôi khi vẫn thiếu

một cái gì… đại loại giống trưa nay

 

Sao có thể quên ta đã có một thời

cứ hát vang cứ dồn dập bước

kỷ niệm ngây thơ nhưng chẳng hề tàn nhạt

mỗi khi đồng đội cũ gặp nhau

 

III

Biết đồng đội cũ không còn khoẻ

tóc bạc đã nhiều hơn tóc đen

anh vừa đạp xe năm mươi cây số đường

ngồi gần lắng nghe tim còn nhịp gấp

 

Biết anh về xóm làng cũng vất

xoay cùng vợ con mảnh ruộng khoán hai mùa

nhìn anh ăn vừa vui vừa muốn khóc

những bữa thế này từ ngày về rất thưa

 

Thế mà sớm mai anh lại đạp xe

đơn vị cũ đường dài như thế nữa

ăn thiếu nhiếu, thiếu đâu một bữa

nhưng vì bữa này đạp trăm cây số xe

 

Đấy là bữa ăn đồng đội cũ tụ về

ngày kỷ niệm… đằng sau tiết lễ

là được nhìn thấy nhau được chuyện trò hể hả

dẫu chỉ một ngày thôi, dẫu chỉ một bữa ăn

 

IV

Đi qua đời lính dài thử thách

đôi khi muốn gục ngã bên đường

mỗi đồng đội lại như cột mốc

như cây bên lối mòn đỡ tôi thuở Trường Sơn

 

Nếu lòng tôi lúc yêu thương nguội tàn

Chắc cũng không còn rưng rưng nỗi niềm đồng đội

2 phản hồi to “BIỆT TRĂM NĂM (3. BIỆT DỊ NHÂN)”

  1. Digital Studio Modeling

    hey cool stuff

  2. Nguyen Dang Khoa said

    Chào chú Kha, các bài thơ ở đây đăng cháu thấy thiếu bài “Bùi Giang” chú ạ. Chú có thời gian thì bổ sung lên đủ cho mọi người đọc với ạ.
    Đọc thơ chú rất xúc động.
    Cảm ơn chú.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: